.
Xem trang tốt nhất với trình duyệt Google Chrome


Những hiểu biết chung về cờ

Những hiểu biết chung về cờ

Sưu tầm những bài viết về cờ của nhiều tác giả, nguồn chủ yếu lấy từ trang thanglongkydao.com, nick themgaidep (anh Lâm) hehe. Chỉ copy ở đây những bài mà mình tâm đắc.

cotuongq3.blogspot.com

NÊN CHƠI CỜ NÀO: CỜ TƯỚNG, CỜ VUA HAY CỜ VÂY ?

Đặt ra câu hỏi này chẳng khác nào hỏi: Nên chơi bóng đá, bóng chuyền hay bóng bàn ? Tuy nhiên các bậc làm cha mẹ vẫn luôn mong muốn có sự lựa chọn tốt nhất cho con mình - nên khi chọn môn thể thao trí tuệ nào đó cho con vẫn thường xuyên đặt ra câu hỏi này.

Trên thế giới có hơn 100 triệu người chơi cờ Tướng, khoảng 50 triệu người chơi cờ Vua và khoảng 20 triệu người chơi cờ Vây. Thế nhưng trong khi cờ Tướng chỉ được chơi ở hơn 25 quốc gia thì cờ Vua được chơi ở khoảng 160 nước, còn cờ Vây được chơi ở khoảng 57 nước. Cũng nên biết rằng cờ Tướng và cờ Vây được chơi rộng rãi nhất ở châu Á, là những môn cờ mang tính truyền thống và giàu bản sắc văn hóa nghệ thuật của các dân tộc phương Đông. Còn cờ Vua lại mang tính thể thao và tính kỹ thuật hiện đại. Ở châu Á, cờ Vua được chơi chủ yếu trong trường học và chủ yếu nhằm vào mục đích thi đấu lấy thành tích, nhưng sau tuổi thanh niên thì còn rất ít người tiếp tục chơi cờ Vua. Trong lúc đó cờ Tướng được chơi rộng rãi ở mọi nơi, mọi lứa tuổi và mọi thế hệ với nhiều mục đích như: giải trí, thi đấu, lễ hội ...

Như thế thật khó kết luận rằng loại cờ nào tốt hơn. Một môn thể thao giải trí dành cho cả cuộc đời thì chắc chắn phải là cờ Tướng. Thi đấu đoạt thành tích thì nghiêng về cờ Vua. Còn cờ Vây là sự dung hòa giữa hai loại cờ trên. Tùy bạn và sở thích của con bạn, bạn có thể chọn được loại cờ cho con mình và chính bản thân con cái yêu thích. Cái chính là khi bạn khám phá ra vẻ đẹp và sự ích lợi của cờ thì loại cờ nào trong 3 loại nói trên cũng đều giúp ích rất nhiều cho bạn và con cái bạn.

Tất nhiên việc lựa chọn của bạn còn phụ thuộc vào tình hình cụ thể. Cá tính, sở thích của con bạn ra sao ? Rồi nơi bạn đang sinh sống như thế nào ? Ví dụ địa phương của bạn có nhiều vận động viên và huấn luận viên cờ Vua giỏi thì bạn nên chọn cờ Vua. Nếu trong gia đình bạn có nhiều người chơi cờ Tướng giỏi thì đó sẽ là môi trường rất tốt cho con bạn chơi cờ Tướng. Còn nếu bạn tò mò muốn biết sự thú vị và sang trọng của cờ Vây thì việc chọn cờ Vây hoàn toàn không phải là sai lầm mà ngược lại. Chỉ có thể kết luận như vầy: Môn cờ nào cũng tốt cho bạn cả. Rõ ràng nếu bạn biết được một môn thể thao trí tuệ dùng để giải trí (và nếu chơi giỏi thì tham gia thi đấu) thì cuộc sống của bạn còn gì hạnh phúc bằng. Còn một người mà cả đời không biết chơi một loại cờ nào thì quả thật người đó chịu thiệt thòi không nhỏ.

cotuongq3.blogspot.com

cotuongq3.blogspot.com

CÓ NÊN CHƠI CÙNG LÚC NHIỀU LOẠI CỜ ?

Chẳng ai cấm một người chơi cùng lúc nhiều loại cờ. Trên thực tế có rất nhiều người thích chơi cả cờ Vua lẫn cờ Tướng, hoặc thậm chí có người đồng thời chơi cả 3 loại cờ Tướng - Vua - Vây. Ở nước ta các nhà vô địch cờ Vua, cờ Tướng, cờ Vây quốc gia và một số kiện tướng có tên tuổi như Đặng Vũ Dũng, Trần Văn Ninh, Trần Chí Thành, Hoàng Nam Thắng, Châu Thị Ngọc Giao ... cũng chơi 2 - 3 loại cờ. Thường thì khi đã chơi thạo 1 môn cờ rồi chuyển sang chơi môn cờ khác cũng dễ dàng vì nói cho cùng đều là dạng "tư duy cờ" cả.

Tuy nhiên, chỉ chơi cho vui thì được, chứ còn thi đấu để đạt thành tích thì lại là một chuyện khác.

Khi đã xác định mình là một kỳ thủ, tức là sẽ tham gia các giải lớn cấp tỉnh thành, cấp quốc gia, quốc tế ... thì bắt buộc bạn phải là một người chơi cờ có trình độ cao. Để được như vậy, tất yếu bạn phải bỏ ra nhiều công sức nghiên cứu, luyện tập. Mà ai cũng biết thể thao "chuyên nghiệp" tốn rất nhiều thời gian.

Tuy thi đấu 1 ván cờ "chỉ" mất 3 - 4 giờ, nhưng thời gian dành cho việc tập luyện thì lớn hơn thế nhiều (phân tích từng ván đấu tìm ra phương án mới, luyện tập khai trung tàn với sự hướng dẫn của huấn luyện viên hay tự luyện, đều rất mất thời gian). Đó là chưa kể thời gian tham gia các giải đấu, mỗi giải kéo dài từ 10 - 15 ngày. Ngay một kỳ thủ chuyên nghiệp (tức là chỉ đánh cờ để sống mà không phải làm một nghề nghiệp khác) cũng cảm thấy thời gian quá eo hẹp, chứ đừng nói tới kỳ thủ không chuyên, bởi ngoài chuyện đánh cờ còn phải lo mưu sinh. Như vậy làm sao "thân này ví xẻ làm hai" (hay làm ba) được ? Ở lứa tuổi học sinh lại càng khó, vì cả một khối lượng kiến thức khổng lồ trong 12 năm học đang chờ các em. Mà thật ra có chơi nhiều loại cờ cũng chẳng thể thông minh hơn chơi ít loại cờ được.

Tất cả các kỳ thủ có tên kể trên sau một thời gian thi đấu cả 2 loại cờ, ngày nay đều chỉ chọn 1 mà thôi. Đặng Vũ Dũng từ bỏ cờ Tướng, Trần Văn Ninh từ bỏ cờ Vua .... Còn những ai cứ ôm 2 hoặc 3 loại cờ thì thi đấu làng nhàng, leo lên một thứ vị cao còn khó chứ đừng nói gì đến ngôi vô địch. Tất nhiên, các kiện tướng kể trên nói là bỏ bớt 1 loại cờ chứ không phải là bỏ hẳn, họ dồn sức thi đấu cho 1 môn, còn môn kia thường là để giải trí.

Lời khuyên của các chuyên gia thật đơn giản: Nếu để thi đấu thì bạn chỉ nên chơi 1 môn mà thôi. Sự tham lam sẽ chẳng đem lại lợi ích gì, bởi nói cho cùng cuộc đời bạn đâu phải chỉ có cờ !

(ldtk - theo ý anh themgaidep: Vậy cuộc đời còn gì khác nữa ? Mấy bạn nghe bài hát này đi rồi biết cuộc đời ngoài cờ còn có gì hỉ hehe)

cotuongq3.blogspot.com

cotuongq3.blogspot.com

LẠM BÀN VỀ "NGƯỜI LÁI ĐÒ CHỞ KHÁCH QUA SÔNG"

Có lần một HLV phàn nàn: "Trời ơi, con bé ấy mới tý tuổi đầu đã yêu đương, sang năm nó cưới thì mất đứt một trụ cột". Khi được hỏi "tý tuổi đầu" là bao nhiêu, anh cho biết là 24, mọi người bèn cười mà nhắc anh rằng pháp luật cho phép con gái lấy chồng từ 18 tuổi cơ, còn than nỗi gì.

(ảnh minh họa) Người thầy thường được ví như hình ảnh người lái đò.

Có HLV không chịu giao học trò của mình cho đội tuyển ở cấp cao hơn do HLV khác huấn luyện, khăng khăng cho rằng mình có công "dạy dỗ" thì phải được "gặt hái", không để người khác "cướp công".

Trong quá trình phát triển các môn cờ ở Việt Nam, đã có biết bao người thầy, HLV tận tâm tận sức vì học trò. Biết bao mẩu chuyện, tấm gương cảm động vì sự hy sinh của những người thầy. Tuy nhiên ngày nay cũng có một số ít đã không đi theo được con đường đó. Số ít này thường nghĩ tới quyền lợi của mình trước tiên.

Những HLV như thế đã không coi mình là thầy mà tự coi mình như ông chủ, một nhà thầu. Bởi đã thật sự là thầy thì phải thản nhiên chấp nhận vai trò "người lái đò đưa khách qua sông" như hàng vạn thầy cô khác trong ngành giáo dục. Học sinh mỗi năm lên một lớp, mỗi năm lại từ biệt thầy cô của mình, hết trường này lại chuyển sang trường khác cao hơn. Cũng như quả chín thì rụng, con cái lớn lập gia đình thì ra ở riêng. Đó là quy luật của muôn đời, dù muốn đảo ngược lại cũng không được. Với ngành thể thao thì quy luật đó càng khắc nghiệt. Ở môn cờ, mỗi học sinh còn thi đấu được lâu chứ các môn khác tuổi thi đấu còn ngắn hơn rất nhiều.

Một chuyện khác là khi có quy định về khen thưởng của ngành TDTT (60% tiền thưởng cho người trực tiếp chỉ đạo và 40% cho người phát hiện và dạy dỗ đầu tiên) đã khiến nhiều thầy cờ băn khoăn, dẫn tới chỗ so bì tỵ nạnh nhau. Người "dẫn quân" đi thì chỉ đạo có dăm bữa nửa tháng lại được đến 60%, còn người ở nhà thì lo dạy dỗ quanh năm chỉ có 40%. Lại có những kỳ thủ khi nhỏ học thầy này, lớn lên lại học thầy khác, rồi nhiều thầy nữa, vậy thì chia thế nào ?

Thử hỏi nếu có một vị tiến sỹ nào đó nhận được giải Nobel thì liệu có chuyện tất cả các thầy cô đã dạy anh (chị) ấy từ lớp mẫu giáo tới đại học đứng ra kể lể công lao và đòi chia phần không ? Tuyệt nhiên không. Vậy thì thầy cờ cũng phải thế, hãy theo đúng quy luật tự nhiên của cuộc đời mà vui vẻ "giải phóng" và "tiễn chân" các học trò cũ của mình, vui lòng đón nhận các học trò mới, thản nhiên thừa nhận rằng mình chỉ đóng góp được trên một đoạn đường đời nào đó của học trò - như câu ngạn ngữ "không ai tắm 2 lần trên một dòng sông" - chứ đừng mang tham vọng "ôm" học trò cả đời trong vòng tay mình. Để mà làm gì ? Hãy vì tương lai của học trò, nhất là trong tình hình nước ta chưa có một môn thể thao nào là thực sự chuyên nghiệp.

Vả lại, dạy lứa tuổi nào đều có giải đấu của lứa tuổi đó, nếu dạy giỏi học trò sẽ đền đáp HLV bằng những tấm huy chương ở thời điểm đó. Đời còn có nhân quả, nên tránh những điều không hay mà sau đó phải ân hận. Những chuyện ngăn cản, bắt bí học trò, bắt học trò ký vào hợp đồng khi các em chưa có ý thức đầy đủ về chuyện này, hoặc kể lể công lao của mình để ràng buộc các em ... là rất không nên. Ngay cả chuyện chế độ ngành đã trả cho các em thì các em cũng đã lao động nghiêm chỉnh để trả lại cho ngành bằng thành tích thể thao của mình. Chớ nên nghĩ một chiều.

(ảnh minh họa) Khi các em lên bục lãnh giải là lúc người thầy cảm thấy vui nhất.

Quan hệ thầy trò, quan hệ giữa thầy và gia đình trò còn lâu dài lắm, kể cả khi các em không còn trong làng cờ nữa, bởi trái đất này vẫn tròn mà. Cái lớn lao mà người thầy để lại cho học trò ngoài sự tiến bộ về chuyên môn còn là danh dự, uy tín, đức độ và tấm lòng. Dẫu thành tích có trăm vạn huy chương mà mất những cái đó thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Xin trích một câu thơ trong Truyện Kiều để kết thúc bài này:

Thiện căn ở tại lòng ta

Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài !

cotuongq3.blogspot.com

cotuongq3.blogspot.com

ĐẰNG SAU ÁNH HÀO QUANG CỦA NHỮNG CHIẾC HUY CHƯƠNG

Chuyện hôn nhân của kỳ thủ xưa nay đều là việc tế nhị, riêng tư nên ít ai đề cập tới. Tuy nhiên gần đây, khi lập những thống kê sơ bộ về tình trạng hôn nhân và gia đình của các vận động viên thể thao thì con số đã chỉ ra một điều rất đáng ngại. Và trong đó tình hình hôn nhân của giới kỳ thủ là đáng báo động nhất. Nếu không tìm hiểu rõ nguyên nhân của việc này thì sẽ ảnh hưởng không chỉ đến cuộc sống, hạnh phúc của cá nhân họ mà còn ảnh hưởng đến cả thành tích thi đấu, thậm chí còn dẫn đến những lệch lạc và thiệt thòi không nhỏ. Còn đối với các bậc cha mẹ, khi nhìn vào làng cờ mà thấy tình hình như vậy thì càng e dè, không muốn cho con mình lấy cờ làm sự nghiệp thể thao.

Nếu lấy tuổi trung bình khi lập gia đình của nam là 25-30 và nữ 20-25 thì có một thực tế đáng chú ý là trong làng cờ con số này luôn bị vượt quá. Khá nhiều kỳ thủ cờ Tướng lập gia đình rất muộn và không ít kỳ thủ không có được một mái ấm gia đình khi đã vào tuổi 40-50.

Vì sao ở môn cờ lại xảy ra tình trạng như vậy ?

Ai cũng biết rằng tình yêu và hôn nhân không phải bỗng dưng từ trên trời rơi xuống. Muốn có tình yêu phải có sự gặp gỡ, giao tiếp, phải có thời gian và cả sự cố gắng của đôi bên nữa mới thành. Ấy thế mà ở ta không ít kỳ thủ chẳng giao tiếp với ai ngoài bàn cờ, có bao nhiêu thời gian là dồn hết cho những nước đi, ván đánh, nếu giỏi lắm thì cũng chỉ kịp dành một ít thời gian cho màn hình tivi. Nhưng cái đáng lo ngại nhất trong đầu các kỳ thủ là chỉ có những quân cờ nhảy múa chứ không mấy khi còn chỗ cho tình cảm yêu đương. Thời gian cứ thế trôi qua, đến khi nhận ra và cảm thấy cần thiết thì hỡi ôi, đã "tứ tuần", "ngũ tuần" mất rồi ! Cho nên nếu không cẩn thận thì kỳ thủ sẽ phải trả giá cả cuộc đời chỉ vì ham mê một thú chơi.

Trong làng cờ Việt Nam có một tấm gương lớn về việc này. Đó là cụ Lê Uy Vệ, từ hơn 50 năm trước, khi còn là hội trưởng Hội cờ Tướng Quang Trung, cụ không để một hội viên nào của mình bị quá lứa cả, cả hội cờ thấy ai có được "đối tượng" là xúm lại vun vào cho bằng được, hồi ấy tuy nghèo nhưng ai nấy đều hăng hái góp của góp công tổ chức đám cưới thật chu đáo mới yên tâm. Những mối thân tình như thế còn mãi cho tới nay, khi các cụ đều đã vào tuổi 80, con cháu đề huề.

Kinh nghiệm cho thấy sự lo sợ mất thành tích của những người thầy không có mấy cơ sở, bởi đối với các học trò nam sau khi lập gia đình thì tư tưởng của họ ổn định, lại có được "hậu phương" an toàn nên càng chơi cờ tốt hơn. Còn với nữ thì có người cứ tưởng tượng là sẽ mất hết, nhưng trên thực tế nhiều kỳ thủ nữ sau khi lập gia đình thậm chí có con mà vẫn đoạt ngôi vô địch nữ quốc gia, trái lại một số nữ kỳ thủ cao tuổi, tuy không lập gia đình nhưng đến nay vẫn chưa có thành tích nào đáng kể.

Nếu vậy thì mọi việc sẽ rất suôn sẻ sau hôn nhân ? Thực tế hoàn toàn không phải như vậy. Đối với một số nam kỳ thủ thì coi như mình đã có "hậu phương vững chắc" nên tha hồ vùng vẫy trong làng cờ, mọi việc đều phó mặc cho bà xã. Có gia đình là có thêm trăm công nghìn việc mà cả hai vợ chồng đều phải chung tay gánh vác chứ đâu phải trút hết lên đầu vợ. Đó là chưa nói đến một số khác tiếp tục đi thi đấu dài ngày, vợ ở nhà một mình một bóng, lâu ngày như thế ai chịu nổi. Rồi còn vấn đề kinh tế, đánh cờ có ra tiền để nuôi vợ con không ?

Còn kỳ thủ nữ thì sao ? Nếu thời "hậu hôn nhân" mà không kịp thời điều chỉnh thì trong nhà sẽ rối loạn lúc nào không biết. Thứ nhất là không một đức phu quân nào chịu được cảnh vợ mình cứ bỏ nhà đi đánh giải liên tục, thứ hai là cảm thấy rất "ngứa mắt" khi vợ mình tiếp xúc "quá tự nhiên" với HLV và các đồng nghiệp nam giới. Vâng, đó là phản ứng rất tự nhiên, rất "con người", không thể trách được. Thêm vào đó là việc nhà bộn bề nhưng vẫn cứ tưởng mình trong thời kỳ ở nhà bố mẹ đẻ, sẽ dẫn tới hậu quả khó lường, nhất là khi sự bực mình, ghen tuông bùng lên. Thực tế không ít nữ kỳ thủ đã bị rơi vào thế này, tiến thoái lưỡng nan, chẳng mấy khi dám nói ra. Mà đã không còn hạnh phúc gia đình thì lấy đâu ra hứng thú chơi cờ nữa.

(ảnh minh họa) Ai cũng có một gia đình.

Cho nên sau khi đã có gia đình, mỗi kỳ thủ phải biết sắp xếp lại thời gian biểu của mình. Phải đặt hạnh phúc gia đình lên hàng đầu. Có những kỳ thủ có được người bạn đời của mình chính là đồng nghiệp nên dễ thông cảm cho nhau nhưng tỷ lệ không nhiều. Vì vậy tốt hơn hết là trong niềm hạnh phúc gia đình ngay sau khi thành hôn, các bạn nên điều chỉnh nhanh chóng để phù hợp với tình hình thực tế. Khi thấy những rạn nứt đầu tiên, dù là nhỏ nhất, bạn phải biết hàn gắn kịp thời để gia đình là "bệ phóng" cho những chiếc huy chương !

0 nhận xét :

*** ĐĂNG MỘT NHẬN XÉT ***

Xin vui lòng để lại tên của bạn khi đăng nhận xét,
để chủ blog này có thể trả lời bạn khi cần.

Mạng đang chậm, chờ chút nha hehe ...